Thứ Sáu, 22 tháng 1, 2010

Bị trầm cảm vì quá yêu anh!

Bị trầm cảm vì quá yêu anh!
Tôi không thể ngờ được có lúc mình lại trở nên yếu đuối, tầm thường đến thế.

- Tôi khóc lóc van xin anh hứa sẽ sửa chữa, sẽ làm lại, sẽ không làm anh phải khổ nữa. Tôi không thể ngờ được có lúc mình lại trở nên yếu đuối, tầm thường đến thế. Tôi đã có thể hạ thấp lòng tự trọng của mình để xin anh hãy thương lấy tôi vậy mà anh vẫn cứ hững hờ và đòi chia tay…

Có lẽ chỉ người trong cuộc mới hiểu hết nỗi lòng của nhau. Tôi cũng mong có một ai đó lỡ có cùng cảnh ngộ như tôi để chia sẻ với tôi. Tôi không định sẽ kể câu chuyện của đời mình cho người khác nghe đâu. Nhưng nếu được chia sẻ cùng mọi người thì cũng có sao? Tôi đã từng phải sống một thời gian trong sự khủng hoảng. Khủng hoảng về tâm lý vì yêu. Tôi bị trầm cảm. Cái bệnh mà người ta vẫn thường nhắc đến lâu này. Tôi trầm cảm nặng chỉ vì bị người yêu bỏ rơi.
Chúng tôi đã từng yêu nhau say đắm. Có lẽ tôi là cô gái ích kỷ khi không chịu được cái cảnh anh vẫn hay đùa giỡn với những cô gái khác trước mặt mình. Cái tính đa nghi bắt đầu xuất hiện từ khi ấy. Mỗi lần anh đi đâu về là tôi liền tra xét hết chuyện này đến chuyện khác. Nào là đi đâu? Làm gì? Với ai? Anh bảo tôi mới là bạn gái thôi mà quản anh còn hơn cả cai ngục. Tôi liền nghĩ ngay rằng nếu như anh không có tật thì sao phải giật mình? Nếu trong sáng thì sao anh phải sợ như thế chứ?
Tôi có cảm giác giống như mình đang bị phản bội vậy. Đó là một ảo giác mà tôi không thể thoát ra được. Tôi cũng thấy hình như mọi người đang thương hại tôi thì phải. Có lẽ đến đứa con nít cũng biết tôi đang bị cắm “sừng”. Điều đó làm tôi rất đau khổ. Tôi muốn phát điên lên mỗi khi ai đó lại gần người yêu mình. Thậm chí tôi có thể “chiến” nhau với những ai muốn làm tình địch của tôi nữa. Tôi biết đó là thái độ vô lý, thái quá của mình chứ thực ra anh yêu của tôi vẫn chưa từng làm điều gì có lỗi với tôi cả.
Bị trầm cảm vì quá yêu anh!, Bạn trẻ - Cuộc sống,
Tôi đã có thể hạ thấp lòng tự trọng của mình để xin anh hãy thương lấy tôi vậy mà anh vẫn cứ hững hờ và đòi chia tay…
Có lẽ tại tôi ghen tuông thái quá nên mới vậy. Nhưng cái thái độ bình thản của anh càng khiến tôi điên tiết lên mất. Bất kể hành động là lạ nào của anh cũng đều bị tôi cho là không minh bạch, không đàng hoàng.
Tình yêu của chúng tôi cứ như thế trong một thời gian dài, hình như tôi biết không còn là tình yêu bình thường nữa mà gần như sự chiếm hữu nhau. Tôi muốn anh ấy là của riêng tôi. Những khi cãi nhau với anh, tôi đâm ra ghét con gái, nhất là những cô gái đẹp, những người có thể cướp người yêu tôi bất kể lúc nào. Lúc nào tôi cũng giục anh cưới cho chắc chắn mọi chuyện nhưng anh không có ý kiến gì cả. Tôi càng nhắc đến thì anh càng gạt qua một bên.
Điều đó càng làm tôi không còn tin vào tình yêu của anh nữa. Tôi nghĩ chắc anh đã có người con gái khác nên mới lạnh lùng, thờ ơ với tôi như vậy.  Rồi tôi lại nghi ngờ anh, lén lút đi theo dõi những mối quan hệ của anh. Bất kể cái gì là lạ ở anh, tôi cũng cho là không bình thường hết, rằng anh đang mờ ám chuyện gì đây?
Tôi đã từng cầu xin anh hãy cưới tôi nhưng anh nhất định không chịu. Anh bảo anh yêu tôi nhưng không chịu được cái kiểu hơi tí là ghen bậy bạ của tôi. Anh ấy càng lảng tránh thì tôi càng đến gần. Tôi không chịu được cảm giác mình bị bỏ rơi.
Tôi khóc lóc van xin anh sẽ sửa chữa, hứa sẽ làm lại, sẽ không làm anh phải khổ nữa, sẽ không ghen tuông hay kiểm soát anh nữa. Tôi không thể ngờ được có lúc mình lại trở nên yếu đuối, tầm thường đến thế. Tôi đã có thể hạ thấp lòng tự trọng của mình để xin anh hãy thương lấy tôi vậy mà anh ấy vẫn cứ hững hờ và đòi chia tay tôi.
Tôi hoảng loạn, đau khổ và dằn vặt mình. Tôi biết tôi đã sai vì đã yêu mù quáng. Khi bị người yêu “đá”, tôi thấy đau lòng quá nên lại khóc suốt ngày. Lúc khóc lúc cười rồi có lúc lại trầm ngâm không nói gì nữa. Thực ra đó là sau này mọi người kể lại tôi mới biết.
Mọi người còn nói trông tôi lúc ấy đáng sợ lắm. Có một thời gian tôi bỏ cả ăn cả uống và lúc nào cũng gọi tên anh ấy. Có thể nói đó là những ngày tháng đáng sợ nhất mà bố mẹ tôi đã phải chịu đựng. Từ một cô con gái bình thường, tự nhiên tôi trở nên lạnh lùng, vô cảm với tất cả mọi người. Thậm chí có lúc tôi không còn nhớ gì cả. Nhưng có một người tôi không quên được, đó là người yêu tôi. Tôi rất yêu anh ấy. Trong lúc tôi trầm cảm lạnh lùng mà vẫn yêu. Nhưng càng yêu thì tôi càng căm thù anh. Trong tâm trí của tôi lúc ấy chỉ là những cái cảnh tưởng tượng ra là anh đang âu yếm những cô gái khác. Rồi tôi lại khóc, lại cười, thậm chí khóc cười như một người điên.
Bị trầm cảm vì quá yêu anh!, Bạn trẻ - Cuộc sống,
 Hơn một năm trong tình trạng dở khóc dở cười, giờ tôi đã thoát khỏi tình trạng ấy
Tôi được bố mẹ đưa đi bác để được tư vấn. Bác sỹ nói tình trạng của tôi chưa nghiêm trọng lắm nên không cần phải vào bệnh viện, cứ ở nhà điều trị, mọi người gần gũi rồi tôi sẽ hồi phục sớm. Hơn một năm trong tình trạng dở khóc dở cười, giờ tôi đã thoát khỏi tình trạng ấy. Nhưng tôi đã hoàn toàn mất người yêu chỉ vì ghen tuông mù quáng. Anh ấy đã thực sự không còn thuộc về tôi nữa. Nhớ đến những hành động thái quá, buồn cười và ngu ngốc của mình, tôi chợt thốt lên hai từ “giá như” muộn màng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét