Chủ Nhật, 24 tháng 1, 2010

Mẹo trang điểm để phấn không trôi

Mẹo trang điểm để phấn không trôi


- Có một vài mẹo bạn có thể thực hịên trong quy trình trang điểm 5 phút mỗi ngày của mình để khiến cho khuôn mặt bạn giữ lâu hơn - từ cách bôi kem nền, son môi đến cách làm cho má hồng cả ngày mà không phai...

Một số trong chúng ta không có thời giờ để dành hẳn một giờ trong lịch làm việc bận rộn của mình để trang điểm, thế nhưng có mọt vài mẹo nhỏ bạn có thể thực hiện để giúp trang điểm bạn giữ lâu hơn do đó bạn sẽ không cần phải một lúc lại make-up.
Lớp trang điểm bôi ngay sau khi bạn vừa ra khỏi phòng tắm sẽ không kéo dài - hãy để da bạn có thời gian khô xuống và cho lớp dưỡng ẩm tạm định hình trên mặt trước.
Mẹo trang điểm để phấn không trôi, Làm đẹp,
Tránh sờ, chạm mặt cả ngày để tránh mụn, nhiễm trùng, điều đó chỉ khiến lớp trang điểm của bạn trôi đi thôi.
Sau khi bôi kem nền, kết thúc lớp make-up của bạn với một lớp mỏng phấn định hình để tạo nên lớp bảo vệ trên foundation.
Primer là sản phẩm sẽ giúp chuẩn bị da bạn sẵn sàng cho trang điểm, và chúng cần thiết để tạo nên bề mặt mịn lên da và khiến lớp trang điểm giữ lâu hơn. Primer dành cho mắt sẽ ngăn ngừa mắt bạn khỏi bị nhớp, dính vết
Trong ngày, khi vùng chữ T của bạn bắt đầu trở nên bị dầu và bóng, hãy lấy một tờ giấy ăn trắng nhỏ và thấm vùng chữ T của bạn với nó. Tờ giấy ăn sẽ giúp thấm mồ hôi lên trên.
Lựa chọn hình thức trang điểm kéo dài để giúp cho make-up của bạn giữ trong vòng từ 12-16 tiếng. Bôi foundation trước khi sử dụng môi son, việc này sẽ coi như là son nền và kéo dài hiệu ứng của nó.
Khi sử dụng bút kẻ mắt nghĩ voà hình thức và diện mạo mà bạn muốn lựa chọn: nhẹ nhàng, tự nhiên hơn với bút chì kẻ mắt, nhưng loại bút kẻ mắt nước và gel giữ lâu hơn và trông đậm hơn.
Mẹo trang điểm để phấn không trôi, Làm đẹp,
Đừng có bôi son dưỡng ngay sau khi sử dụng son bóng - nó sẽ làm mất màu môi của bạn. Nhưng nếu môi bạn bị khô và nứt, bôi thật nhiều son dưỡng vào trước khi đi ngủ, và đến sáng, bạn sẽ được một đôi môi mềm và ẩm hơn.
Phấn mà dạng lỏng, gel giữ lâu hơn, đặc biệt là khi thực hịên với một số cách tứhc tự nhien - trước tiên bôi phấn má nước lên và định vị nó với lớp phấn nghiền (hãy chắc chắn màu sắc của chúng giống nhau!) cũng như foundation với phấn.
Hãy trang điểm vừa phải thôi, bạn càng bôi nhiều lớp lên mặt thì nó càng dễ tan ra.

Thứ Sáu, 22 tháng 1, 2010

Bị trầm cảm vì quá yêu anh!

Bị trầm cảm vì quá yêu anh!
Tôi không thể ngờ được có lúc mình lại trở nên yếu đuối, tầm thường đến thế.

- Tôi khóc lóc van xin anh hứa sẽ sửa chữa, sẽ làm lại, sẽ không làm anh phải khổ nữa. Tôi không thể ngờ được có lúc mình lại trở nên yếu đuối, tầm thường đến thế. Tôi đã có thể hạ thấp lòng tự trọng của mình để xin anh hãy thương lấy tôi vậy mà anh vẫn cứ hững hờ và đòi chia tay…

Có lẽ chỉ người trong cuộc mới hiểu hết nỗi lòng của nhau. Tôi cũng mong có một ai đó lỡ có cùng cảnh ngộ như tôi để chia sẻ với tôi. Tôi không định sẽ kể câu chuyện của đời mình cho người khác nghe đâu. Nhưng nếu được chia sẻ cùng mọi người thì cũng có sao? Tôi đã từng phải sống một thời gian trong sự khủng hoảng. Khủng hoảng về tâm lý vì yêu. Tôi bị trầm cảm. Cái bệnh mà người ta vẫn thường nhắc đến lâu này. Tôi trầm cảm nặng chỉ vì bị người yêu bỏ rơi.
Chúng tôi đã từng yêu nhau say đắm. Có lẽ tôi là cô gái ích kỷ khi không chịu được cái cảnh anh vẫn hay đùa giỡn với những cô gái khác trước mặt mình. Cái tính đa nghi bắt đầu xuất hiện từ khi ấy. Mỗi lần anh đi đâu về là tôi liền tra xét hết chuyện này đến chuyện khác. Nào là đi đâu? Làm gì? Với ai? Anh bảo tôi mới là bạn gái thôi mà quản anh còn hơn cả cai ngục. Tôi liền nghĩ ngay rằng nếu như anh không có tật thì sao phải giật mình? Nếu trong sáng thì sao anh phải sợ như thế chứ?
Tôi có cảm giác giống như mình đang bị phản bội vậy. Đó là một ảo giác mà tôi không thể thoát ra được. Tôi cũng thấy hình như mọi người đang thương hại tôi thì phải. Có lẽ đến đứa con nít cũng biết tôi đang bị cắm “sừng”. Điều đó làm tôi rất đau khổ. Tôi muốn phát điên lên mỗi khi ai đó lại gần người yêu mình. Thậm chí tôi có thể “chiến” nhau với những ai muốn làm tình địch của tôi nữa. Tôi biết đó là thái độ vô lý, thái quá của mình chứ thực ra anh yêu của tôi vẫn chưa từng làm điều gì có lỗi với tôi cả.
Bị trầm cảm vì quá yêu anh!, Bạn trẻ - Cuộc sống,
Tôi đã có thể hạ thấp lòng tự trọng của mình để xin anh hãy thương lấy tôi vậy mà anh vẫn cứ hững hờ và đòi chia tay…
Có lẽ tại tôi ghen tuông thái quá nên mới vậy. Nhưng cái thái độ bình thản của anh càng khiến tôi điên tiết lên mất. Bất kể hành động là lạ nào của anh cũng đều bị tôi cho là không minh bạch, không đàng hoàng.
Tình yêu của chúng tôi cứ như thế trong một thời gian dài, hình như tôi biết không còn là tình yêu bình thường nữa mà gần như sự chiếm hữu nhau. Tôi muốn anh ấy là của riêng tôi. Những khi cãi nhau với anh, tôi đâm ra ghét con gái, nhất là những cô gái đẹp, những người có thể cướp người yêu tôi bất kể lúc nào. Lúc nào tôi cũng giục anh cưới cho chắc chắn mọi chuyện nhưng anh không có ý kiến gì cả. Tôi càng nhắc đến thì anh càng gạt qua một bên.
Điều đó càng làm tôi không còn tin vào tình yêu của anh nữa. Tôi nghĩ chắc anh đã có người con gái khác nên mới lạnh lùng, thờ ơ với tôi như vậy.  Rồi tôi lại nghi ngờ anh, lén lút đi theo dõi những mối quan hệ của anh. Bất kể cái gì là lạ ở anh, tôi cũng cho là không bình thường hết, rằng anh đang mờ ám chuyện gì đây?
Tôi đã từng cầu xin anh hãy cưới tôi nhưng anh nhất định không chịu. Anh bảo anh yêu tôi nhưng không chịu được cái kiểu hơi tí là ghen bậy bạ của tôi. Anh ấy càng lảng tránh thì tôi càng đến gần. Tôi không chịu được cảm giác mình bị bỏ rơi.
Tôi khóc lóc van xin anh sẽ sửa chữa, hứa sẽ làm lại, sẽ không làm anh phải khổ nữa, sẽ không ghen tuông hay kiểm soát anh nữa. Tôi không thể ngờ được có lúc mình lại trở nên yếu đuối, tầm thường đến thế. Tôi đã có thể hạ thấp lòng tự trọng của mình để xin anh hãy thương lấy tôi vậy mà anh ấy vẫn cứ hững hờ và đòi chia tay tôi.
Tôi hoảng loạn, đau khổ và dằn vặt mình. Tôi biết tôi đã sai vì đã yêu mù quáng. Khi bị người yêu “đá”, tôi thấy đau lòng quá nên lại khóc suốt ngày. Lúc khóc lúc cười rồi có lúc lại trầm ngâm không nói gì nữa. Thực ra đó là sau này mọi người kể lại tôi mới biết.
Mọi người còn nói trông tôi lúc ấy đáng sợ lắm. Có một thời gian tôi bỏ cả ăn cả uống và lúc nào cũng gọi tên anh ấy. Có thể nói đó là những ngày tháng đáng sợ nhất mà bố mẹ tôi đã phải chịu đựng. Từ một cô con gái bình thường, tự nhiên tôi trở nên lạnh lùng, vô cảm với tất cả mọi người. Thậm chí có lúc tôi không còn nhớ gì cả. Nhưng có một người tôi không quên được, đó là người yêu tôi. Tôi rất yêu anh ấy. Trong lúc tôi trầm cảm lạnh lùng mà vẫn yêu. Nhưng càng yêu thì tôi càng căm thù anh. Trong tâm trí của tôi lúc ấy chỉ là những cái cảnh tưởng tượng ra là anh đang âu yếm những cô gái khác. Rồi tôi lại khóc, lại cười, thậm chí khóc cười như một người điên.
Bị trầm cảm vì quá yêu anh!, Bạn trẻ - Cuộc sống,
 Hơn một năm trong tình trạng dở khóc dở cười, giờ tôi đã thoát khỏi tình trạng ấy
Tôi được bố mẹ đưa đi bác để được tư vấn. Bác sỹ nói tình trạng của tôi chưa nghiêm trọng lắm nên không cần phải vào bệnh viện, cứ ở nhà điều trị, mọi người gần gũi rồi tôi sẽ hồi phục sớm. Hơn một năm trong tình trạng dở khóc dở cười, giờ tôi đã thoát khỏi tình trạng ấy. Nhưng tôi đã hoàn toàn mất người yêu chỉ vì ghen tuông mù quáng. Anh ấy đã thực sự không còn thuộc về tôi nữa. Nhớ đến những hành động thái quá, buồn cười và ngu ngốc của mình, tôi chợt thốt lên hai từ “giá như” muộn màng.

Người trong cuộc nói gì về tình một đêm?

Người trong cuộc nói gì về tình một đêm?
Tình một đêm là hiện tượng ngày càng phổ biến... (Ảnh minh họa)

 - Tình một đêm là hệ quả tất yếu của cuộc sống hiện đại, khi các quan điểm về tình dục, tình yêu đã rất cởi mở và "thoáng". Hãy nghe những người trong cuộc nói gì về "cuộc chơi" của họ...

Từ những cô nàng ngây ngô...
Không ít những cô nàng ngây ngô sau một vài lần hẹn hò tình tứ với một anh chàng đào hoa, thế rồi kết thúc bằng việc chàng đưa nàng "lên giường" thỏa mãn cuộc chinh phục chẳng mất công sức của mình.
L.H (22 tuổi, Khánh Hòa) không ngần ngại nói: “Tôi đã gặp một tên họ Sở, sau lần đó anh ta lặn mất hút. Chính tôi cũng không nghĩ mình lại rơi vào tình một đêm như vậy”.
Nguyên nhân là do các cô nàng còn “ngây ngây thơ thơ”, không được trang bị những kiến thức cơ bản về tình yêu, tình dục. Đa số đàn ông khi yêu, khi đi chinh phục đích đến của họ là đưa được đối tượng “lên giường”, và khi quá dễ dàng đạt được điều đó thì không một anh chàng nào trân trọng thành quả đó cả.
Các bạn gái nên nhớ rằng: Không ai chịu bỏ tiền mua một con bò khi họ được uống sữa miễn phí. Tình yêu càng chậm thì càng đẹp và cần có thời gian để chàng yêu con người thật của bạn. Thời gian sẽ giúp chàng nhận ra chàng thực sự quan tâm và muốn sẻ chia với bạn chứ không phải chỉ vì sex.
Và những người phụ nữ này nói gì?
Họ cảm thấy hối hận, cảm thấy mình mất mát quá nhiều sau tình một đêm. Mặt khác, họ nghĩ rằng sẽ bị người đàn ông coi thường nên đa số nữ giới không thích tình một đêm.
Còn các đấng mày râu khi hỏi về tình một đêm, họ lại rất phấn chấn chia sẻ như nói về những kỳ tích, chiến công lớn lao mà họ đạt được. Với những người đàn ông này, số lượng bạn tình càng nhiều thì niềm tự hào của họ càng cao. Điều duy nhất khiến họ “lăn tăn” hay hối hận là vì không chọn được bạn tình nóng bỏng như mong muốn.
Tuấn Hùng (28 tuổi, Hà Nội) có tiếng “sát thủ hoa hồng” tiết lộ: “Tôi thực sự choáng váng hạnh phúc khi có được bạn tình gợi cảm, sự nóng bỏng của cô ấy khiến tôi không thấy tiếc công sức mình bỏ ra để chinh phục”.
Người trong cuộc nói gì về tình một đêm?, Bạn trẻ - Cuộc sống, tình một đêm, quan hệ, cởi mở, thoáng
Những cô nàng sành sỏi sẵn sàng hẹn hò tiếp nếu đối tác thực sự ăn ý trong "chuyện ấy"... (Ảnh minh họa)
Đến những cô nàng sành sỏi…
Vẫn có những phụ nữ hứng thú với tình một đêm chứ không phải chỉ có đàn ông. Đa số họ là những phụ nữ sành điệu, “tay chơi” và dám… dấn thân. Những phụ nữ này được coi là phong trần và ít nhiều tiếp thu những quan điểm rất “Tây”.
Tất nhiên họ cũng khao khát có được một tình yêu đích thực và bền vững, nhưng khi đứng trước “nguy cơ” tình một đêm, họ cũng chẳng ngần ngại… vào cuộc.
T. Hoa, 24 tuổi, Sài Gòn vui vẻ chia sẻ: “Tôi không ngại ngùng khi rơi vào tình một đêm, có điều tôi suýt bật cười khi thấy “của quý” của đối tác quá nhỏ, chính tôi suy nghĩ rằng tôi sẽ không bao giờ gặp lại anh ấy nữa”.
Còn Nguyễn Thúy K. (23 tuổi, Đà Nẵng) lại bày tỏ ý định sẵn sàng hẹn hò tiếp với đối tác nếu hai người thực sự hòa hợp trong “chuyện ấy” chứ không chỉ dừng lại ở tình một đêm.
Thay cho lời kết
Vẫn có những cuộc tình một đêm đáng nhớ và trở thành một phần của ký ức hay sự trải nghiệm cuộc sống đầy màu sắc. Thông thường, khi không yêu nhau hoặc mối quan hệ này làm ảnh hưởng đến cuộc sống gia đình riêng tư thì cả hai đều nhận thấy không nên tiếp tục mối quan hệ đó nên chỉ dừng lại ở tình một đêm mà thôi.
Xã hội ngày càng phát triển và những quan điểm về tình yêu cuộc sống theo đó cũng có sự giao thoa giữa các nền văn hóa trên thế giới, tình một đêm là hệ quả của sự phát triển quan điểm, tư tưởng của xã hội hiện đại.
Tuy nhiên, các chuyên gia xã hội học cho rằng: Với phụ nữ, để có một đời sống nội tâm thanh thản và hạnh phúc bạn không nên để mình bị động rơi vào tình một đêm bởi lẽ phụ nữ đa phần vốn là những cá thể yếu đuối trong tình cảm.

Tuổi 16 hồn nhiên làm mẹ

Tuổi 16 hồn nhiên làm mẹ
16 tuổi, cô đã mang trong mình bào thai 3 tháng tuổi (Ảnh minh họa

- Cô thộn mặt ra hỏi Bác sỹ: "Thế bao giờ thì nó chui ra ạ? Đứa con trong bụng cháu ấy. Tức là mai kia cháu cũng sẽ đẻ em bé giống như mẹ cháu ấy ạ? Bác có biết nó đẹp hay xấu không? Sao cháu không biết gì nhỉ?"...

Cả khu kí túc xá của trường nội trú ấy đã biết khá rõ về mối quan hệ yêu đương của Chiến và Na. Chiến học lớp 12, còn Na mới vào lớp 10 nhưng tình yêu của họ có thể được coi là khá nổi tiếng.  Mọi người còn truyền miệng nhau rằng mỗi lần Chiến đến đón Na đi chơi, cậu luôn yêu cầu Na phải có phong cách ăn mặc giống với mình. Đó là điều gây chú ý nhất đối với mọi người. Để chiều lòng người yêu, hết lần này đến lần khác Na đều làm theo ý Chiến. Có thể nói, nhìn hai người đi với nhau không thể lẫn vào đâu được.
Buổi tối, đứng chờ người yêu ở khu kí túc xá, Chiến gọi í ới khiến mọi người phải chú ý và nghe hết. Cậu thường nói: "Nay mặc áo màu đỏ nhé" hay "Em nhớ đừng mặc quần màu đen đấy"...Tất cả đã trở nên quen thuộc nên lâu dần không mấy ai còn để ý đến đôi tình nhân ấy làm gì nữa.
Nhưng bẵng đi một thời gian mọi người không còn thấy Chiến đến gọi Na đi chơi như trước. Ai cũng nghĩ chắc hai người đang giận nhau gì đó. Nhưng điều không bình thường lại là ở phía Na. Nhiều hôm Na khóc như con nít. Các bạn trong phòng kí túc xá nội trú hỏi gì cô cũng không nói. Đúng là Na đang thất tình thật. Rồi Na lại khóc nhiều hơn nếu mỗi khi ai đó nhắc đến tên Chiến. Những ánh mắt ngây ngô của các cô bé lớp 10  ấy cứ tròn xoe nhìn nhau không hiểu.
Na bắt đầu bỏ bữa thường xuyên hơn, nói "không nuốt nổi". Có hôm đang ăn thì bỗng nhiên Na chạy ra ngoài nôn ọe, Chính Na cũng không biết tại sao lại vậy. Sau cái lần Chiến rủ Na thử quan hệ tình dục thì cậu ta biến thẳng. Na tìm gặp nhưng Chiến cứ cố tình tránh mặt. Chiến còn nói: "Em là thứ con gái dễ dãi. Mẹ anh nói con gái mà để con trai đụng vào người là hư hỏng".
Tuổi 16 hồn nhiên làm mẹ, Bạn trẻ - Cuộc sống,
Cả khu kí túc xá của trường nội trú ấy đã biết khá rõ về mối quan hệ yêu đương của Chiến và Na (Ảnh minh họa)
Thấy Na cứ khóc, người lại xanh xao, không chịu ăn uống gì cả lại hay nôn ọe, mấy đứa bảo nhau đưa Na đi bệnh viên khám xem thế nào, biết đâu Na bị bệnh gì thì sao?
Nói mãi cuối cùng Na cũng đồng ý đi theo các bạn. Không quá khó khăn để bác sỹ có thể chẩn đoán Na mang bầu hơn 3 tháng...
Bạn bè ngỡ ngàng. Còn Na cũng ngây người ra. Na không thể tin rằng trong bụng cô còn có một đứa trẻ nữa . Cô thộn mặt ra hỏi Bác sỹ: "Thế bao giờ thì nó chui ra ạ? đứa con trong bụng cháu ấy? Tức là mai kia cháu cũng sẽ đẻ ra em bé giống mẹ cháu ạ? Sao cháu không biết nhỉ?"
Có đứa buột miệng: "Chết rồi, con Na sắp có con. Như vậy thì sau này không lấy chồng được đâu".
Nhìn cái thẻ học sinh lớp 10 của Na và hơn 2 trăm nghìn mà bạn bè trong phòng gom góp lại, Bác sỹ khuyên Na nên nói chuyện này với người lớn nhưng Na dãy nảy lên: "Không được đâu Bác sỹ ơi. Cháu sợ biết chuyện này, Bố me cháu sẽ đuổi cháu luôn và không còn cho cháu đi học nữa. Cháu sợ lắm. Thương cháu với Bác sỹ...".
Nói rồi Na lại chỉ vào bụng mình vừa khóc: "Thế bầy giờ cháu phải làm gì với nó ạ? Mẹ cháu ở quê cũng mới sinh em bé. Nhà cháu nghèo lắm".
Những lời nói thật thà, ngô nghê của cô bé lớp 10 ấy làm Bác sỹ phải im lặng, xúc động, vừa giận vừa thương. Bác sỹ yêu cầu cô bé phải báo cho người nhà ngay để còn tìm hướng giải quyết sớm.
Nghe con gái gọi điện về bảo mẹ lên gấp, có chuyện, mẹ Na  lặn lội lên tỉnh tìm con, còn mang theo cả thằng út mới chào đời chưa đầy 6 tháng. Bác sỹ tư vấn nếu giữ lại cái thai thì sẽ rất vất vả cho Na. Vì Na còn là cô bé mới 16 tuổi, chưa phát triển đầy đủ về thể chất và tâm sinh lý. Nếu làm mẹ ở độ tuổi này rất không an toàn cho cả sản phụ và thai nhi.
Nhưng nếu phá bỏ thì rất có thể ảnh hưởng đến quyền làm mẹ sau này của Na vì cái thai đã hơn 4 tháng rồi mà cớ thể Na lại yếu ớt. Cuối cùng mẹ Na ậm ừ thôi thì cứ giữ lại đi, vì ở quê cũng có mấy đứa bằng tuổi con Na đã có con mà cũng có sao đâu? Bà còn nói ở quê có bà đỡ đẻ "mát tay" lắm. Với lại giết bỏ đứa con là có tội với ông trời.
Tuổi 16 hồn nhiên làm mẹ, Bạn trẻ - Cuộc sống,
 Nếu làm mẹ ở độ tuổi này rất không an toàn cho cả sản phụ và thai nhi.
Nhìn ba mẹ con dắt díu nhau về quê, ai cũng thầm tiếc rẻ và ái ngại. Trước đó bác sỹ còn căn dặn về nhớ bồi bổ cho sức khỏe của Na và bắt buộc phải đi khám thai định kỳ. Nhất là đến ngày trở dạ, gia đình phải đưa Na đến trung tâm y tế tin cậy để đẻ cho an toàn... Những lời "vâng" , "dạ" của mẹ con Na làm cho các Bác sỹ và mọi người phải bật khóc.
Trường hợp phải làm mẹ của Na khi còn đang là cô học trò lớp 10  khiến cho người ta phải suy nghĩ và xót xa. Thực tế đã có không ít các bạn gái ở độ tuổi vị thành niên phải đánh đổi sự hồn nhiên, ngây thơ của mình bằng việc phải làm mẹ khi còn "ăn chưa no, lo chưa tới".  Cố nhiên điều đó đã chứng tỏ " vùng tối" về sức khỏe, về tình yêu, tình dục trong giới trẻ là rất lớn. Sự thiếu hiểu biết này đã được biểu hiện qua nhiều hậu quả đau lòng. Cũng có nhiều trường hợp còn vĩnh viễn mất đi khả năng làm mẹ do phá thai ở những trung tâm không đáng tin cậy.
Có lẽ qua câu chuyện này, nhiều bạn trẻ cần chấn chỉnh càng sớm càng tốt quan điểm yêu hồn nhiên, quan hệ tình dục hồn nhiên nên cũng phải hồn nhiên đến bệnh viện để giải quyết hậu quả khi lỡ mang bầu.

Đêm tân hôn với người tình!

Đêm tân hôn với người tình!
Vậy là đêm tân hôn, Phong đã có những giây phút được tìm lại hạnh phúc bên người con gái anh yêu thương nhất!

 - Đêm hôm ấy, họ đã trút những giận hờn, những ghen tuông, những nhớ nhung xa cách bấy lâu nay bằng những ái ân, ân ái của xác thịt. Hạnh phúc vì được hòa tan vào nhau, được đốt cháy mình với những yêu thương, vuốt ve, mơn trớn…

Trong đám đông khách khứa và người thân đến dự đám cưới, Phong vẫn không quên để mắt tới Mai, cô bạn gái cũ từ ngày còn học Đại học.
Hai người họ đã trải qua những năm tháng ngọt ngào của tình yêu sinh viên. Bao nhiêu ước mơ và dự định cho một mái ấm gia đình cũng tan theo năm tháng… Khi Mai ra trường phải nghe theo lời ba mẹ về quê nối nghiệp gia đình. Dẫu biết rằng chia tay với người con trai mình yêu thương là sự đau khổ nhất… nhưng cô không thể làm khác được khi ba cô đã già yếu, mẹ cô không thể gánh vác hết việc làm ăn của gia đình, nhà chỉ có duy nhất mỗi đứa con gái… nếu cô không về thì ai sẽ giúp bố tiếp tục phát triển cái cơ ngơi này? Nghĩ đến đó… lòng cô thắt lại, đau đớn lắm!
Vậy là ngày tốt nghiệp ra trường, cũng đồng nghĩa với ngày chia tay mối tình đầu của mình. Cô đã khóc, khóc rất nhiều… Còn Phong, anh như lặng người đi khi thấy bóng người yêu khuất dần nơi cuối đường! Vậy là từ nay, anh sẽ không còn có Mai bên cạnh cuộc đời mình nữa… Anh tự hỏi mình: Liệu rồi khi không có Mai…. Cuộc sống của anh sẽ như thế nào?
Đêm tân hôn với người tình!, Bạn trẻ - Cuộc sống,
Hai người họ đã trải qua những năm tháng ngọt ngào của tình yêu sinh viên.
Chia tay nhau chưa được hai tháng thì Phong nghe tin Mai có bạn trai, Anh chàng ấy chính là con trai trưởng của gia đình đối tác làm ăn lâu năm với bố mẹ Mai. Và càng đau khổ hơn nữa khi anh nghe tin bố Mai sắp mất nên Mai phải “cưới chạy” để lo hậu sự cho bố… Thế là cuộc đời nghiệt ngã đã chia cắt mối tình đầu của họ vĩnh viễn…
Cuộc sống của Mai cũng chẳng sung sướng gì kể từ ngày rời xa anh! Áp lực vì phải là người kế thừa và phát triển công ty xuất nhập khẩu của bố, và hơn nữa, cô phải đấu tranh để chống lại cuộc sắp đặt hôn nhân của hai gia đình từ trước… Và cuối cùng, cô cũng là người chiến thắng khi chính “chàng rể tương lai” đứng ra bảo vệ cô và xin lỗi hai gia đình vì “hai người không hợp nhau” mặc dù, anh đã dành tình cảm cho Mai từ ngày cô còn là nữ sinh học cấp ba cho tới giờ!
***
Đám cưới Phong và Vy diễn ra trong niềm hân hoan và chúc tụng của hai gia đình. Vy là con gái Hà Nội gốc, được ăn sung mặc sướng từ thưở nhỏ, lại nhác học, ham chơi nên mới học xong cấp ba, cô đã theo bạn bè vào vũ trường ăn chơi thác loạn. Và trong những ngày chán nản vì phải rời xa Mai, Phong đã gặp và yêu Vy.
Anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ lấy một người vợ ăn chơi và kém học thức như Vy, nhưng anh không thể phủ nhận trách nhiệm làm cha của bào thai đang lớn dần trong bụng cô… Vậy là cuối cùng, anh cũng phải “rước” cô vợ ham chơi ấy về nhà!
Đêm tân hôn với người tình!, Bạn trẻ - Cuộc sống,
lẽ, không ai có thể hiểu được nỗi đau khổ, tuyệt vọng của Mai khi nhìn thấy Phong trao nhẫn cưới cho người con gái khác.
Ngày cưới anh, Mai đã đến như lời cô từng hứa với anh! Có lẽ, không ai có thể hiểu được nỗi đau khổ, tuyệt vọng của Mai khi nhìn thấy Phong trao nhẫn cưới cho người con gái khác. Vậy là từ nay, Phong đã không còn là của cô nữa… Nước mặt lăn dài trên gò má hao gầy của cô, cố gắng lắm, cô mới nuốt nước mắt vào trong để nhoẻn cười khi bắt gặp ánh nhìn trìu mến từ Phong… chỉ có ánh mắt ấy, nụ cười ấy và con người ấy mới cho cô có được những phút giây hạnh phúc, yên bình… nhưng giờ đây, khi đối diện với sự thật, cô không dám tin mình đã vĩnh viễn mất anh!
Đám cưới tan. Mọi người tiễn nhau ra về. Mai muốn gặp mặt Phong trước khi quay về Đà Nẵng tiếp tục với cuộc sống mới. Nhìn thấy cô, anh ân cần, nhẹ nhàng hỏi:
- Em ở lại đây một hôm! Ngày mai hẵng về em nhé!
- Thôi! Em về luôn anh à! Hôm nay là ngày vui của bọn anh, em ở lại… thì chẳng ra làm sao cả!
- Thôi! Ở lại đi mà! Tối nay anh mời mọi người bữa cơm thân mật!
- Không! Em về đây…
- … thế thì anh đưa em ra bến xe nhé!
- Vâng! Thế cũng được anh ạ!
Trời Hà Nội lạnh se sắt. Mai ngồi sau xe anh, rét run cầm cập!  Những cơn gió lạnh lùa vào mặt, vào môi, vào mắt cô… khiến đôi môi trở nên thâm tím, nét mặt không còn hồng hào như lúc mới đến nữa… và dường như, đôi mắt cũng không kìm nổi những giọt nước mắt vì những cơn gió lạnh ập vào…
- Mai này! Chúng mình đi chơi nhé!
- Sao vậy? anh còn khách khứa, thông gia ở nhà nữa cơ mà!
- Chẳng mấy khi em ra đây chơi! Anh muốn được ở bên em một lúc… coi như lần cuối cùng, chúng ta đi chơi với nhau như những người bạn… vì anh sợ, không biết bao giờ mới gặp lại em nữa…
- Vâng...! Thế thì mai em sẽ về…
Nói xong, cô quàng tay ôm chặt người anh! Chưa bao giờ cô cảm nhận được niềm hạnh phúc của mình lại mỏng manh như thế! Có lẽ, chỉ còn đêm nay… duy nhất đêm nay nữa thôi… Mai sẽ mãi mãi không bao giờ gặp lại anh nữa…
Một buổi chiều lượn lờ phố xá… Họ dừng chân ở một nhà nghỉ phía ngoại thành. Đây là lần đầu tiên, Phong “liều lĩnh” xin phép Mai cho anh được ở bên cạnh cô một tối và cũng là lần đầu tiên, Mai bước chân vào nhà nghỉ với người đàn ông cô yêu thương nhất!
Đêm tân hôn với người tình!, Bạn trẻ - Cuộc sống,
Nhưng đêm nay, anh sẽ không để cho Mai rời xa anh nửa bước, anh sẽ giữ Mai lại thật chặt…
Đêm hôm ấy, họ đã trút những giận hờn, những ghen tuông, những nhớ nhung xa cách bấy lâu nay bằng những ái ân, ân ái của xác thịt. Hạnh phúc vì được hòa tan vào nhau, được đốt cháy mình với những yêu thương, vuốt ve, mơn trớn… Họ yêu như chưa từng được yêu, sống như chưa từng được sống, một phút, một giây, một khoảnh khắc đêm hôm ấy thật đáng quý với họ… Mai đã khóc, khóc trong sự hạnh phúc, sung sướng… để rồi, cô chua chát nhận ra cuộc sống thật bất công với chính bản thân mình, với tình yêu đẹp đẽ của hai người!
Vậy là đêm tân hôn, Phong đã có những giây phút được tìm lại hạnh phúc bên người con gái anh yêu thương nhất! Dẫu biết rằng, ngày mai, khi trời sáng… Mai sẽ rời xa anh để tìm cho mình một hướng đi riêng, một cuộc sống mới với một niềm hạnh phúc khác… Nhưng đêm nay, anh sẽ không để cho Mai rời xa anh nửa bước, anh sẽ giữ Mai lại thật chặt… để được một lần sống và yêu Mai đến tận cùng...
Ngày mai… khi trời sáng… Họ sẽ phải rời xa nhau… mãi mãi!

Trinh tiết quan trọng thế sao anh?

Trinh tiết quan trọng thế sao anh?
Chẳng nhẽ, tinh tiết của người con gái quan trọng như thế sao anh?

- Anh cuống quýt hôn lên mặt, lên môi cô… và từ từ cởi chiếc váy ngủ mỏng manh đang hững hờ ôm lấy cơ thể cô.

Sau khi chia tay với mối tình đầu của mình, cuối cùng Ngân cũng yêu Thái, người đã theo đuổi và đi bên cạnh cuộc đời cô bấy lâu. Đấy không phải là tình yêu, cũng không hẳn là sự thương hại... nhưng ở bên anh, cô có cảm giác bình yên và nhẹ nhàng hơn bất cứ ai hết!
Yêu nhau chưa được năm tháng thì đám cưới của họ được tổ chức linh đình trong sự ủng hộ nhiệt tình của hai gia đình. Chú rể rạng ngời trong niềm hạnh phúc vì cuối cùng, anh cũng lấy được người con gái anh yêu thương bấy lâu nay làm vợ, còn cô dâu... dường như người ta nhìn thấy những giọt nước mắt ứa ra từ khóe mắt Ngân khi cô nhìn thấy Hoàng, chàng người yêu cũ của mình tới dự.
Có lẽ, Thái cũng như những ai đến dự đều cảm nhận được những cảm xúc và sự biến đổi sắc mặt của cô dâu trong ngày cưới. Anh tự nhủ: "Chẳng nhẽ vợ mình còn có tình cảm với người đàn ông kia? Tại sao cô ấy phải khóc khi nhìn thấy gã ấy cơ chứ... Phải chăng cô ấy đang hối hận khi quyết định lấy mình?"... Những ý nghĩ ấy khiến anh có cảm giác khó chịu mỗi khi đưa mắt xuống thấy Hoàng đang nhìn vợ mình chăm chú... Nhưng anh biết, khi hai người đã quyết định tiến tới hôn nhân thì chắc hẳn Ngân cũng đã suy nghĩ rất nhiều...
Bữa tiệc kết thúc trong sự chung vui của bạn bè, người thân và cả gia đình hai bên. Buổi tối hôm đó, hai gia đình cũng đã tổ chức một bữa tiệc nho nhỏ để chúc mừng hạnh phúc của họ. Ngân cũng không hiểu tại sao hôm nay Thái lại uống nhiều rượu như vậy? Anh hết chúc người này, rồi lại "cạn ly" với người khác... Bố mẹ anh sợ con trai say sẽ khiến con dâu buồn và không còn có đêm tân hôn ý nghĩa nữa nên đã can ngăn không cho anh uống… Có lẽ, Thái muốn tìm đến rượu để quên đi những suy nghĩ ám ảnh về Ngân và người yêu cũ của vợ mình…
Ngân dìu Thái vào phòng ngủ. Đáng lẽ ra, ở chính nơi đây và thời điểm này, họ sẽ có những phút giây thật ngọt ngào và lãng mạn của đêm tân hôn. Nhưng khi nhìn thấy bộ dạng chú rể say khướt… cô chỉ biết thở dài ngao ngán và lấy đồ ngủ thay cho anh. Đêm hôm ấy, cô đã suy nghĩ rất nhiều vì sao Thái lại tỏ thái độ khác hẳn với cô như vậy? Phải chăng anh đang ghen khi thấy sự có mặt của Hoàng trong ngày cưới?... Nghĩ đến đấy, cô không khỏi chạnh lòng và thương cho phận mình! “Đúng là phận gái truân chuyên! Không biết đâu là bến đỗ bình yên nhất để neo đậu… Một khi đã buông tay chèo thì bến đục hay trong cũng phải chấp nhận” – Cô ngẫm lại mọi chuyện đã qua và nghĩ rồi không biết mai này cô sẽ như thế nào? Có được hạnh phúc như cô đã mong muốn không?
Trinh tiết quan trọng thế sao anh?, Bạn trẻ - Cuộc sống,
Liệu rồi, cô có được niềm hạnh phúc như cô mong muốn không?
Đêm. Cô tỉnh giấc khi thấy Thái quờ quạng khắp người mình. Cô giả vờ như mình đã chìm sâu trong giấc ngủ nhưng Thái vẫn không thôi những hành động mơn trớn của mình… Anh cuống quýt hôn lên mặt, lên môi cô… và từ từ cởi chiếc váy ngủ mỏng manh đang hững hờ ôm lấy cơ thể cô. Vậy là cuối cùng, Ngân cũng không thể kiềm chế được cử chỉ ôm ấp, ve vuốt đó và họ đã có những phút giây hân hoan trong niềm hạnh phúc ngọt ngào mà họ đã mong mỏi bấy lâu…
Đang chìm trong niềm hạnh phúc ái ân, bỗng Ngân sững sờ khi Thái lạnh lùng hỏi:
-  “Tại sao em không còn trong trắng?
- Em không biết! Thực sự em không biết vì sao lại như vậy? Có lẽ… ngày nhỏ em quá hiếu động nên bị… lúc nào em cũng không biết! – Ngân ấp úng trả lời.
- Anh không tin… ngàn lần không tin…
- Tại sao anh lại không tin em? Nếu không tin em, tại sao anh lại cưới em làm vợ cơ chứ?
- Không! Anh hiểu rồi! Hiểu vì tại sao hôm nay gặp Hoàng, em lại buồn như vậy?
Đúng! Hoàng là người yêu cũ của em… anh cũng biết điều đó trước khi yêu em cơ mà… Nhưng xin lỗi… em không phải là loại người dễ dãi như vậy!
- Thế thì tại sao? Tại sao em lại không còn? – Thái hét lên giận dữ.
- Anh hỏi em thì em biết hỏi ai chứ? Chính em cũng không hiểu vì sao lại vậy?
- Thôi đi! Đừng giả vờ vô tội… Cũng may nó bỏ cô nên cô mới dễ dàng đến với tôi vậy chứ? Nếu không thì cũng… còn lâu! Đừng giả vời nai tơ, trong sáng nữa đi… Tôi mệt mỏi với kiểu ấy lắm!
- Nếu anh không tin em thì em biết làm sao? Chẳng nhẽ chúng mình ly hôn sau ngày cưới?
- Cô câm đi! Cô còn dám to mồm à? Cô không biết xấu hồ sao? Chẳng nhẽ cô không còn lòng tự trọng của một con người ư? Sao cô không nói với tôi trước ngày cưới, hả? Nếu cô nói thì có lẽ, tôi sẽ tôn trọng cô hơn đấy!
- Em không hiểu anh là người như thế nào nữa? Em thất vọng vì anh lắm! Sao anh không tìm hiểu nguồn cơn ngọn ngành rồi hẵng nói? Em trong trắng, em vô tội! Em nghĩ mình là người con gái trong sáng và giờ đây, em vẫn là người vợ đoan chính!
- Chẳng nhẽ… không còn trinh cũng được gọi là trong sáng sao? Tôi không ngờ mặt cô lại dày như vậy đấy!
- …

“Chẳng nhẽ mình lại trở về nhà mẹ đẻ ngay đêm nay?” – Nghĩ đến đấy, Ngân rơm rớm nước mắt! Tại sao anh lại không hiểu cô? Tại sao anh nỡ đối xử với cô như vậy? Nhưng… tại sao… chính cô cũng không hiểu tại sao mình lại không còn trinh?... Nhưng cô không có lỗi! Cô yêu Hoàng, một tình yêu trong sáng, thánh thiện hơn bao giờ hết! Cô luôn nâng niu, trân trọng tình yêu ấy và, dù Ngân có yêu anh đến đâu đi chăng nữa thì cô cũng luôn biết giữ khoảng cách và giới hạn của tình yêu! Cô muốn mình là người trong trắng cho đến đêm tân hôn và chỉ dành điều hạnh phúc ấy cho người chồng của mình! Thế nhưng, anh nào hay biết? Và cô cũng đâu hay biết?...
Trinh tiết quan trọng thế sao anh?, Bạn trẻ - Cuộc sống,
Em chấp nhận làm vợ và dửng dưng nhận sự ban ơn, tha thứ của chồng mình hay sao?
“Chẳng nhẽ sự trinh trắng lại quan trọng đến thế sao?” – Ngân ngậm ngùi trong sự đau khổ khi bị chồng đối xử với mình như vậy! Nhưng tại sao? Tại sao anh lại không tin cô? Ngân đau đớn khi nghĩ đến những lời mắng nhiếc như dao cứa vào tim cô tối hôm qua…
Bây giờ em phải làm sao? Em chấp nhận làm vợ và dửng dưng nhận sự ban ơn, tha thứ của chồng mình hay sao? Nhưng, em không có lỗi, ngàn lần không có lỗi, anh có hiểu không?”- Ngân khóc lóc trong sự đau đớn, tuyệt vọng…
Nhưng liệu rồi, Thái có hiểu và cảm thông cho sự đau khổ, dằn vặt của Ngân hay không? Tại sao một người con gái ngoan hiền, một người vợ đoan chính như Ngân mà phải chịu sự khinh bỉ của chồng mình như thế chứ? Cô không hiểu, ngàn lần không hiểu… Chẳng nhẽ, trinh tiết của người con gái lại quan trọng như thế sao anh?

Chao ôi!... đàn bà!

Chao ôi!... đàn bà!
Bây giờ cô ta còn biết diễn cả “phim người lớn” ngay giữ gian bảy nhà mình nữa cơ đấy!

 - Chao ôi! Người vợ ngoan hiền, đoan chính của anh đây ư? Bây giờ cô ta còn biết diễn cả “phim người lớn” ngay giữa gian bảy nhà mình nữa cơ đấy!

"Đúng là đồ đàn bà! Đừng bao giờ tin chúng nó, bọn mày ạ!". Kiên vẫn thường đay nghiến "đồ đàn bà" khi nói chuyện với bạn bè như thế! Nhìn một anh chàng lịch lãm, hiền lành như Kiên, có lẽ chẳng ai dám nghĩ anh là người cay nghiệt và có ác cảm với đàn bà như vậy!
35 tuổi, anh là phó giám đốc của một công ty có tiếng ở Nhật. Nhìn gương mặt thanh tú, ăn nói lịch sự với đồng nghiệp và sự gần gũi, cởi mở với mọi người, không ai có thể nghĩ Kiên là một người đàn ông đáng sợ như thế! Anh căm thù đàn bà, ghê tởm đàn bà và khinh thường tất cả các loại đàn bà... Chính vì thế mà cho đến bây giờ, sau khi chia tay với cô vợ anh đã theo đuổi, yêu thương suốt 7 năm và sau này thành vợ thành chồng, anh chẳng bao giờ mở lòng trước bất cứ một cô gái nào, trong khi đó, bên cạnh anh luôn có những bóng hồng xinh đẹp vây quanh!
Mẹ anh cũng là đàn bà, người đàn bà anh căm thù và ghê tởm nhất! Người mà anh đã từng chứng kiến bao nhiêu lần bà ta đưa hết người đàn ông này đến người đàn ông khác về nhà ngủ trong khi bố cô đi công tác. Vậy mà khi bố về, bà ta vẫn ngọt ngào chiều chuộng như chưa bao giờ có chuyện gì xảy ra. Cuộc sống của anh luôn bị ám ảnh bởi tiền và những người đàn ông của mẹ mình, người đàn bà lăng loàn và đáng khinh nhất! Thưở nhỏ anh yêu quý bà bao nhiêu thì lớn lên anh lại khinh bỉ và ghê tởm bà ta bấy nhiêu. Anh thấy ghê tởm đến nỗi mà trong lúc bố anh đang phải nằm viện để điều trị thì bà ta lại son phấn, áo quần lòe loẹt đi cặp bồ với ông này, ông nọ, có khi còn tưng tửng đưa bồ về nhà ngủ qua đêm.
Chao ôi!... đàn bà!, Bạn trẻ - Cuộc sống,
 Cô sinh viên xinh xắn, ngoan hiền và giản dị ấy đã lọt vào mắt xanh của anh ngay lần đầu gặp gỡ (Ảnh minh họa)
Chính vì tuổi thơ bị ám ảnh bởi những hình ảnh xấu xa của mẹ nên càng ngày, anh càng ghẻ lạnh với chính người mẹ đẻ của mình. Đã bao lần anh góp ý thẳng thắn với bà ta là “đừng làm cái trò bẩn thỉu ấy trong nhà mình nữa” thì bà ta tát thẳng vào mặt anh, nguyền rủa anh và chửi bới anh như một kẻ ở trong nhà vậy! Cũng chính vì thế mà anh gần gũi và quý trọng bố hơn. Đôi khi, anh cũng thấy bố quá nhu nhược, hèn kém khi để cho bà ta qua mặt lộng hành như vậy! Và cho đến một ngày, bà ta cũng khăn gói ra đi với một người đàn ông khác, là đối tác của gia đình anh bấy lâu, để lại người chồng đơn độc và đứa con trai 12 tuổi lặng lẽ trong căn nhà 5 tầng rộng nhất dãy phố này!
Từ đó, Kiên sống lầm lũi hơn. Anh không thích giao du bạn bè nhiều, cũng không thích chơi với những người bạn khác giới. Cho đến một ngày, anh gặp My, người đã nhờ anh hướng dẫn làm báo cáo đề tài khoa học. My kém hơn anh 2 tuổi và là sinh viên cùng trường với anh. Cô sinh viên xinh xắn, ngoan hiền và giản dị ấy đã lọt vào mắt xanh của anh ngay lần đầu gặp gỡ. My không son phấn lòe loẹt như những cô gái vây quanh anh và hoàn cảnh của một cô thôn nữ như My cũng không có điều kiện như những cô gái ở thành phố. My đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp thánh thiện, thông minh của người thiếu nữ trong độ xuân thì.
Chao ôi!... đàn bà!, Bạn trẻ - Cuộc sống,
Tất cả lỗi lầm này đều do cô gây ra… (Ảnh minh họa)
Nhưng,… cuộc sống không ai có thể nói trước được chữ ngờ. Một lần, anh phải sang Nhật làm quảng cáo cho sản phẩm của công ty và công việc của anh đã hoàn thành sớm hơn dự định hai ngày. Anh mua cho My rất nhiều quà, nào là quần áo, nào là mỹ phẩm của các hãng thời trang nổi tiếng… Anh mong ngóng từng phút từng giây để được gặp người vợ yêu của mình! Nhưng mà anh nào có biết trước được điều gì xảy ra trong lúc anh vắng nhà…? Sự trở về bất ngờ của anh dành cho vợ cũng là “món quà đắt giá nhất” của vợ dành cho anh sau hơn nửa tháng anh đi công tác.
Về đến cổng nhà, Kiên thoáng thấy có chiếc xe Camry màu sữa đang dựng trước cổng nhà mình. Thoáng chút giật mình… nhưng anh vẫn giữ bình tĩnh để xem xét sự việc và muốn biết chủ nhân của chiếc xe ấy là ai? Và đang làm gì ở nhà anh? Vì từ trước tới giờ, vợ anh chưa có một người bạn nào lái ô tô đến nhà chơi cả.
Anh nhẹ nhàng mở cửa chính bước vào thì… một hình tượng ghê tởm đập vào mắt khiến anh không dám tin đấy là sự thật nữa! Hai kẻ khốn nạn kia đang quằn quại ôm lấy nhau, ngay giữa nền nhà phòng khách này! Chao ôi! Người vợ ngoan hiền, đoan chính của anh đây ư? Bây giờ cô ta lại biết diễn cả “phim người lớn” ngay giữa gian bảy nhà mình nữa cơ đấy! "Đúng là đàn bà! Đồ bẩn thỉu, nhơ nhuốc…" – anh hét toáng lên giữa sự hốt hoảng của người vợ và gã đàn ông Thái bụng phệ kia!
“Bốp! Bốp!”… Hai cái tát như trời giáng của Kiên khiến cô đau đớn và xấu hổ vô cùng! Cho dù, cô quỳ lạy, van xin như một kẻ tội đồ thì Kiên cũng không bao giờ tha thứ cho loại đàn bà xấu xa, vô liêm sỉ này! Làm sao anh có thể tha thứ được khi cô ấy dám đưa trai về nhà làm chuyện động trời này cơ chứ? Có nằm mơ anh cũng không dám tin đấy là người phụ nữ anh yêu thương nhất, người đã gắn bó với anh trong suốt những năm tháng qua, người đã cho anh biết thế nào là tình yêu? Thế nào là sự trong sáng, thánh thiện? Thế nào là sự đoan chính của người vợ hiền… Chao ôi! Tất cả đều là giả dối thôi sao!
Chao ôi!... đàn bà!, Bạn trẻ - Cuộc sống,
Làm sao anh có thể tha thứ được khi cô ấy dám đưa trai về nhà làm chuyện động trời này cơ chứ? (Ảnh minh họa)
“Đồ gian phu dâm phụ! Cô biến đi! Biến đi với thằng đàn ông khốn nạn ấy đi!” – Anh gào lên như một kẻ điên thật sự! “Tôi cho cô 20 phút! Cô mặc xong quần áo và soạn tất cả đồ đạc của cô rời khỏi ngôi nhà này! Đừng để tôi phải nhìn thấy cái bộ mặt ghê tởm của cô thêm một phút nào nữa… Biến đi cho khuất mắt tôi!”… Chưa bao giờ, My có thể cảm nhận được sự giận dữ và đáng sợ của Kiên như chính lúc này… Nhưng cô không thể làm gì khác được! Tất cả lỗi lầm này đều do cô gây ra… và cô biết, cô đã phải trả giá quá đắt cho những lỗi lầm mà mình đã gây ra…
My đi rồi, anh ném mình xuống chiếc giường ngủ của hai vợ chồng… những hình ảnh lúc nãy lại hiện về, ám ảnh anh! Anh muốn ngủ một giấc để quên đi tất cả, quên đi những hình ảnh nhơ nhuốc, bẩn thỉu đó, quên đi người vợ đã dối trá, lừa lọc anh trong suốt thời gian qua…
“Đúng là đàn bà!”… Anh lại lẩm bẩm chửi thề! Hai người phụ nữ anh yêu thương nhất, một kẻ đã sinh ra anh, một người đã cho anh niềm tin, sức mạnh để anh vững vàng hơn trong cuộc sống… và cả hai người đàn bà ấy đều phản bội anh, phản bội lòng tin và tình yêu thương của anh dành cho họ! Tại sao họ lại có thể phụ tình yêu của mình dành cho họ như vậy cơ chứ? Sao họ có thể làm những việc xấu xa, nhơ nhuốc như vậy?
“Chao ôi! Đàn bà”… Anh rít lên từng tiếng trong sự đau khổ, tuyệt vọng đến khôn cùng!

Mặc cảm tội lỗi khi... yêu đồng nghiệp

Mặc cảm tội lỗi khi... yêu đồng nghiệp
Chúng tôi đã yêu nhau xuất phát từ sự cảm phục nhau trong công việc... (Ảnh minh hoạ)

- Tôi yêu anh, luôn mong muốn được ở bên anh nhưng những mặc cảm tội lỗi từ gia đình và xã hội khiến tôi không thanh thản được.

Tôi không biết phải quyết định thế nào? Tôi và anh là đồng nghiệp, chúng tôi đã yêu nhau xuất phát từ sự cảm phục nhau trong công việc cho dù cả hai đã có gia đình. Gia đình anh không hạnh phúc, điều này cả cơ quan tôi đều biết. Gia đình tôi thì không như thế nhưng chỉ một mình tôi biết rằng, tình yêu dành cho chồng đã chết dần chết mòn do chính chúng tôi không biết cách nuôi dưỡng. Tôi lặng lẽ trong gia đình, thực hiện mọi trách nhiệm với gia đình vì con trừ trách nhiệm trong quan hệ vợ chồng.
Tôi viết những dòng tâm sự này là mong nhận được sự chia sẻ, sự phân tích từ mọi người. Tôi luôn ý thức được tình cảm của chúng tôi là sai trái, là ảnh hưởng rất nhiều người: vợ anh, chồng tôi, bố mẹ hai bên, rồi anh em, bạn bè, đồng nghiệp, và quan trọng nhất những đứa trẻ con chúng tôi. Sự dằn vặt luôn hiện hữu ngay cả những lúc chúng tôi thấy hạnh phúc nhất.
Sau hơn một năm có tình cảm, chúng tôi đã quyết định nói chuyện với hai gia đình, mong mọi người hiểu và chấp nhận chúng tôi đến với nhau. Và tất nhiên, như đã dự đoán là không ai đồng tình. Vợ anh không muốn mất chồng, không muốn những đứa con thiếu vắng người cha. Chồng tôi cũng không chấp nhận, vì anh sợ các con sẽ khổ khi phải sống với người khác. Tôi biết, cả vợ anh ấy cũng như chồng tôi đều hiểu rõ, chúng tôi không thể quay về với gia đình trọn vẹn như trước được nữa, họ níu kéo chỉ vì bản năng và không thể chấp nhận sự thay đổi.
Mặc cảm tội lỗi khi... yêu đồng nghiệp, Bạn trẻ - Cuộc sống, yêu đồng nghiệp, mặc cảm, dằn vặt, tội lỗi
Tôi luôn ý thức được tình cảm của chúng tôi là sai trái, là ảnh hưởng rất nhiều người... (Ảnh minh hoạ)
Sau tất cả những rào cản phản hai bên gia đình cùng sự lên án của dư luận xung quanh, chúng tôi đã rất suy sụp và đau khổ. Đã có lúc, chúng tôi tự hứa với nhau là quên nhau đi, cố gắng tiếp tục cuộc sống gia đình như hiện tại, vì nếu bất chấp tất cả để đến với nhau thì chúng tôi sẽ làm khổ quá nhiều người. Nên cuối cùng, tôi đã xin chyển công tác đến một nơi khác, sống một mình cùng con trai. Ngay sau đó, anh cũng xin nghỉ làm tại cơ quan để đi làm kinh tế bên ngoài. Trong thâm tâm tôi biết, một ngày không xa, anh sẽ di chuyển đến sống và làm việc tại nơi tôi đang ở.
Có thể nói, lúc này tôi không nghĩ được gì, chỉ biết rằng chúng tôi quá yêu nhau và không thể sống thiếu nhau. Gia đình anh vô cùng thất vọng vì quyết định của anh. Vợ anh mạt sát, chửi bới tôi thậm tệ, chồng tôi cũng thế. Giờ đây, tôi không hiểu được chính mình nữa, chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc để động viên nhau tự tin vào cuộc sống, vẫn hi vọng một ngày nào đó, mọi người sẽ hiểu rồi chấp nhận để chúng tôi đến được với nhau.
Trong tôi bây giờ vô cùng đau khổ và dằn vặt, tôi yêu anh, luôn mong muốn được ở bên anh nhưng những mặc cảm tội lỗi từ gia đình và xã hội khiến tôi không thanh thản được. Nhiều lúc, tôi nghĩ mình nên chấp nhận cuộc sống gia đình hiện tại, sống lặng lẽ trong gia đình để không làm khổ ai nữa. Nhưng rồi tôi sẽ như thế nào? Tôi mới có 30 tuổi, chẳng lẽ tôi cứ sống như thế mãi được sao? Chồng tôi làm sao chấp nhận được một người vợ không còn tình yêu với mình nữa, như thế có phải là tôi cũng lại làm khổ và lại xúc phạm chồng mình không?
Tôi không biết phải làm gì nữa. Tôi chỉ biết hi vọng và hi vọng... một ngày nào đó, mọi người sẽ hiểu, sẽ chấp nhận và thông cảm cho chúng tôi để chúng tôi được đến với nhau một cách thanh thản. Tôi biết, sẽ rất nhiều người lên án mình, nhưng chuyện tình cảm con người thật khó nói, có ai trước khi lập gia đình lại mong muốn rơi vào hoàn cảnh này đâu? Liệu tình cảm này sẽ đi đến đâu? Chúng tôi có thể hạnh phúc khi bất chấp tất cả để đến với nhau?

Quyết làm vợ ba... không lấy chồng nghèo!

Quyết làm vợ ba... không lấy chồng nghèo!
Thà cặp bồ nhiều tiền còn hơn có chồng mà phải vắt chân lên cổ để lo cơm áo gạo tiền!

 - Diệu còn kịp “đá gà đá vịt” với anh chàng kỹ sư xây dựng hơn cô cả chục tuổi đầu nữa. Diệu cũng chẳng cần quan tâm rằng anh ta đã có vợ. Diệu chấp nhận kiếp làm “vợ ba” là vì thế. Cô đánh giá tình yêu và sự ga lăng của các chàng trai đến với mình bằng những số tiền mà họ “bo” cho cô khi cô cần.

“Vợ ba” nhưng tiền rủng rỉnh
Diệu có ánh mắt buồn nhưng lại rất có hồn. Trông cô càng buồn thì lại càng đẹp lạ lùng. Ngay khi còn học đại học, Diệu đã được nhiều chàng trai để mắt đến.
Bạn bè luôn ghen tỵ với sự nổi trội của Diệu. Phải thú thực là con gái lớp cô và cả những lớp khác nữa đều thèm thuồng cái dáng eo thon, gợi cảm của Diệu.
Nhưng có một điều mà mọi người không thích Diệu, đó là sự tính toán. Đối với cô thì cái gì cũng phải được quy ra tiền. Nhà Diệu cũng chỉ vào hạng trung lưu như bao đứa khác. Nhưng cô đã có thói quen trang điểm và ăn mặc sành điệu từ nhỏ. Đến giờ khi biết thế mạnh bề ngoài của mình, Diệu càng trau chuốt và đầu tư nhiều hơn.
Cậu bạn trai đang có ý cưa cẩm tặng Diệu một cuốn tiểu thuyết gì đó, trị giá khoảng hơn 100 nghìn. Vậy mà ngay hôm sau Diệu xé trang đầu tiên (trong đó có ghi những lời chúc của cậu ta) và vội vã đem ra hiệu sách cũ để bán “chạy”.
Cũng cái dạo đó là sinh nhật nên Diệu nhận được khá nhiều quà. Đến cái đồng hồ người ta tặng, Diệu cũng đem ra hiệu cầm đồ bán lấy tiền vì cô đã có một cái đồng hồ rồi! Hoa tươi cả hơn chục bó vừa đẹp vừa đắt, Diệu cũng “dứt” bán lại với giá rẻ cho mấy cô bán hoa ngoài chợ…
Với Diệu thì lúc này cô không cần hoa hoè vì hoa cũng không ăn được, để được vài hôm cũng héo úa, chi bằng vớt vát được đồng nào hay đồng ấy.
Cũng chỉ vì Diệu đang thích chiếc áo trị giá hơn triệu bạc kia, còn sách vở thì có bao giờ cô mó tay vào đâu mà để lại?  Diệu chỉ cần tiền. Tiền thì sẽ giải quyết được mọi chuyện. Có tiền thì cô cũng sẽ đẹp hơn. Và cô thấy mình thông minh và biết chớp cơ hội lăng xê mình trước những ánh mắt si tình kia. Có ngày cô còn tuyên bố: “Nếu sau này không lấy chồng giàu thì kiếp này không phải là con Diệu”.
Diệu còn kịp “đá gà đá vịt” với anh chàng kỹ sư xây dựng hơn cô cả chục tuổi đầu nữa. Diệu cũng chẳng cần quan tâm rằng anh ta đã có vợ. Diệu chấp nhận kiếp làm “vợ ba” là vì thế. Miễn là lúc nào tiền cũng rủng rỉnh nên “vợ ba” hay “vợ tư” thì cô đều chơi hết. Diệu đánh giá tình yêu và sự ga lăng của các chàng trai đến với mình bằng những số tiền mà họ “bo” cho cô khi cô cần.
Diệu còn là cô gái có cái đầu “hơn người” khi không chỉ biết “hót” tiền của một mà là hai, ba và nếu có cơ hội thì là en nờ (n) lần. Với Diệu thì không có một thước đo nào là đủ và người yêu càng nhiều thì càng ít.
Tuyết cũng là cô gái trẻ đẹp. Cô có nhiều tài lẻ như biết chơi đàn ghi ta và hát cũng rất hay. Nhưng “lắm tài nhiều tật”, do được nhiều người ngưỡng mộ, dần dần Tuyết trở nên kiêu ngạo, học thì ít mà yêu thì nhiều.
Quyết làm vợ ba... không lấy chồng nghèo!, Bạn trẻ - Cuộc sống,
Cô thấy mình thông minh và biết chớp cơ hội lăng xê mình trước những ánh mắt si tình kia
Nhìn Tuyết nay người này đón, mai người khác đưa, ai cũng thòm thèm ghen tỵ. Nhất là những ngày lễ tết, Tuyết được nhận khá nhiều quà tặng từ bạn trai, mà toàn những đồ đắt tiền cả. Nếu đếm sơ sơ cũng phải đến dăm bảy người gì đấy, ai tặng gì Tuyết cũng nhận hết.
Tuyết vốn đã đẹp, giờ lại có điều kiện ăn diện nên càng trở nên thu hút ánh nhìn của mọi người xung quanh hơn. Cô học hành ngày càng sa sút, thi lại nhiều  nhưng mặt lúc nào cũng tươi rói, có món đồ nào mới là lại đem lên lớp ‘khoe lấy khoe để’.
Nhưng rồi một thời gian Tuyết trở nên ít nói hẳn đi, cũng không còn thấy nhiều chàng đưa đón đến trường nữa. Mọi sự chú ý lại cũng đổ dồn về phía cô với nhiều câu hỏi “tại sao”? Nếu như cái lần ấy Tuyết không ngất xỉu trong giờ học vì chứng bệnh yếu tim thì cả lớp đã không biết cô đã mang bầu.
Cái tin Tuyết dính bầu được lan ra rất nhanh, các chàng trai bấy lâu nay trồng cây si đã phải “bỏ của chạy lấy người” hết, còn cô phải một mình đi làm thủ thuật phá thai do kết quả của nhiều lần dại dột mà không biết đích xác cha đứa trẻ là ai?
Có lần Tuyết tuyên bố với bọn con gái rằng cô chỉ xem chuyện chăn gối như một cuộc thử nghiệm, là bài test để kiểm tra mức độ tình cảm và độ hòa hợp chứ không có ý định nghiêm túc với một ai cả. 
Sau khi dính bầu rồi lại đi phá, mọi người góp ý, Tuyết  bảo “chừa” rồi nhưng “bản tính khó dời”, cô vẫn cứ đưa đẩy, mắt vẫn lúng liếng… Mặt Tuyết vẫn cứ tỉnh bơ và lại tiếp tục tìm đối tượng mới, lại yêu lấy yêu để, lại hồn nhiên “cho” và “nhận”, rồi lại dính bầu… Với Tuyết thì thà cứ “ăn chấm” như vậy còn hơn là “chui” vào cái “rọ” hôn nhân. Vì có ai lại không thích tiền?
“Chồng” nghèo là… “mồ chôn ái tình”!
Nhi cũng từng “sống” bằng túi tiền của những kẻ si tình. Cô thường mượn lời: “Con mắt liếc lại bằng ba đứng gần” để làm cái duyên cho mình. Cô gái quê Bắc Ninh ấy cũng đã biết hát véo von và có thể tựa vào đôi vai vững chãi nào nếu như họ có nhu cầu. Cách đây không lâu, Nhi đã rút ra được một bài học xương máu rằng: “Chồng nghèo là mồ chôn ái tình”.
Quyết làm vợ ba... không lấy chồng nghèo!, Bạn trẻ - Cuộc sống,
Nhi cũng hồn nhiên “yêu” không biết bao nhiêu bóng đàn ông có vợ.
Nhi cũng từng yêu hết mình với một vài mối tình “nhà quê”, bọ xít. Nhưng yêu rồi nên cô mới ngã ngửa người khi thấy chính cô mới “nhà quê” vì bỏ phí tuổi trẻ ở bên những anh chàng nghèo. Thế rồi Nhi không ngần ngại dựa vào giọng hát và ánh mắt đa tình, lúng liếng của mình để “thả mồi”.
Cái phương châm của Nhi vẫn là: “Nhà mặt phố, bố làm to, mẹ chồng quá cố” thì mới không lỗ. Lấy “chồng nghèo” thì sẽ không có tiền để trang điểm, làm đẹp nên mình sẽ già đi, xấu đi. Thế khác nào đang huỷ hoại chính mình?
Nhi đã “chài” tiền của không biết bao nhiêu chàng trai. Và cũng hồn nhiên “yêu” không biết bao nhiêu bóng đàn ông có vợ. Khi trong vòng tay của người này thì Nhi luôn nói: “Anh luôn là bóng tùng quân của em”. Hoặc “Dẫu anh đã có vợ nhưng chưa lúc nào em hết yêu anh. Có lẽ em không có duyên làm vợ anh nhưng lại có duyên làm bồ?”. Vậy nên hầu như chàng trai nào đến với Nhi cũng tưởng bở rằng họ là duy nhất.
Mà những chàng trai mà Nhi “thả câu” lại cũng không “nghèo” một chút nào. Chàng nào cũng đáng “thưởng” cả. Bằng tất cả sự khôn khéo của mình, Nhi đã thấy thoả mãn với những cuộc tình chạy đua mà cả hai bên đều không ai bị thiệt thòi. Anh ta cho tiền thì Nhi cho tình. Những kiểu “đáp trả” rất sòng phẳng.
Thu cũng từng yêu một anh chàng học giỏi, đa tài, đẹp trai nhưng mỗi tội là “nghèo” rơi nước mắt. Năm đầu hai người yêu nhau, ai cũng công nhận là đẹp đôi. Nhưng khi mà cô gái nhà quê uống nước thành thị trở nên nuột nà thì mọi chuyện đã khác hẳn. Những ánh mắt nhìn Thu nhiều hơn.
Ban đầu Thu thấy khó chịu vì những cái ‘đuôi’ ấy cứ bám theo mình. Nhưng lâu rồi cô lại thấy hay hay. Những lời ỡm ờ, buông lơi của bọn con trai với Thu đã làm cô thích thú. Vì: “Hoa đẹp cho người ta hái, gái đẹp cho người ta trêu” nên mặc dù còn đang sánh bước bên anh chàng mọt sách khờ khạo của mình, cô vẫn đong đưa và mải miết “câu cá”. Những buổi đi chơi với người yêu đối với  Thu thật nhạt nhẽo hết chỗ nói, nếu có chỉ là cơ hội để làm tôn lên cái đẹp của ‘chân dài’.
Rồi khi có vài người xin được “làm bố” cho những đứa con mà sau này Thu sinh ra thì cô mới thấy tiếc nuối thời gia qua đã cặp với “chồng nghèo”. Ai tỏ tình, Thu cũng gật đầu. Ai mời Thu đi chơi, cô vẫn không nỡ từ chối. Ai đòi hỏi, Thu cũng đáp trả như một thói quen. Và cứ như vậy, Thu mải miết lao vào những mối tình đã được sắp đặt bằng tiền.
 Anh chàng mọt sách của Thu chưa từng mua được cho cô một cái áo nên hồn, lúc nào cũng ốc nóng, ngô luộc, bỏng ngô… Một “má hồng” như Thu mà phải chấp nhận chôn vùi tuổi trẻ như vậy sao?
Nhất là khi Thu nghĩ “Yêu thì khổ mà không yêu thì lỗ. Thà chịu khổ còn hơn chịu lỗ”. Vậy nên cô chỉ có thể là yêu hết mình để kiếm chác trước khi quá muộn, dẫu có “khổ” tí chút thì cũng có sao?
Khi tình về… “mo”
Vì đã hai lần phá thai rồi, với lại Tuyết còn mắc bệnh yếu tim, nên bác sỹ khuyên cô nên  giữ lại cái thai 8 tuần của mình, nếu không rất có thể ảnh hưởng tới quyền làm mẹ sau này. Tuyết một mình sinh con rồi nuôi con, đứa trẻ ấy nay cũng đã được khoảng 7, 8 tuổi gì đó nhưng đến giờ cô vẫn chưa lấy ai hay không ai muốn lấy cô thì không rõ lắm.
Quyết làm vợ ba... không lấy chồng nghèo!, Bạn trẻ - Cuộc sống,
Trước khi bỏ chạy, anh ta đã kịp bỏ lại "giọt máu" của mình cho Thu...
Diệu vì đặt nhầm lịch đi chơi nên cái lần ấy đã xảy ra cuộc hỗn chiến gữa các “vì sao”. Anh chàng mới tặng Diệu cái di động đời mới đã tận mắt chứng kiến cô đang tay trong tay với một gã trai già nào đó… Và rồi, lại xảy ra xô xát. Trước khi các chàng bỏ đi, một chàng còn quay lại để chửi vào mặt cô: “Đồ con đĩ”. Số người đến với Diệu cứ thưa dần. Cô thấy thèm khát những ngày tháng “bận rộn” trước đây. Mãi mà Diệu vẫn chưa tìm được cho mình một nửa yêu khi đã bước sang tuổi 30.
Không hơn gì, Nhi vì ham cái gia sản kếch xù của anh chàng đại gia nên mới “cắn câu”  và vội vàng gật đầu chấp nhận cưới dù chưa biết thực hư chàng có phải là con nhà ‘lành’ hay không? Đám cưới hôm trước, hôm sau Nhi mới biết mình vỡ mộng. Người mà Nhi cứ nghĩ có đầy đủ những điều kiện, có thể cho cô một cuộc sống sung túc và hạnh phúc lại là một kẻ nghiện ngập.
Bố anh ta muốn cưới vợ cho con để có người giúp con cai nghiện. Bây giờ thì Nhi đã hiểu tại sao anh chàng đó lại thoáng và ga lăng với cô thế khi mà sẵn sàng cho cô hàng chục triệu và cả cái xe tay ga mới coong. Nhất là bố anh ta còn gặp Nhi đặt vấn đề cưới sớm để hai đứa còn ổn định.  Nhi đã khóc và thở dài: “Hoá ra chồng giàu còn xách dép cho chồng nghèo. Giá mà có thể làm lại…”
Tương tự, với Thu: “Thà cặp bồ nhiều tiền còn hơn có chồng mà phải vắt chân lên cổ để lo cơm áo gạo tiền” . Nhưng chỉ sau một thời gian cặp với “đại gia”,  khi sự “mê” tiền của Thu đã lên đến cấp độ báo động thì anh chàng người tình đã phải “chạy trốn” khỏi người đẹp. Trước đó anh ta đã kịp để lại “giọt máu” của mình cho Thu. Vừa mất chỗ dựa lại có thêm gánh nặng là đứa con trong bụng, Thu lặng lẽ đến bệnh viện để “hỏi thăm” bác sỹ. Không biết sau lần này, Thu có còn “Thà cặp bồ, không chồng, không con còn hơn lấy chồng nghèo” hay không?

Khi em kết nghĩa "tòm tem" với chồng

Khi em kết nghĩa "tòm tem" với chồng
Một ngày vừa từ nước ngoài trở về sớm hơn dự định, chị bắt gặp cô em kết nghĩa đang ngủ ngon lành trên cánh tay chồng mình... (Ảnh minh hoạ)

 - Đằng sau một người đàn ông thành đạt là bóng dáng một người phụ nữ, đằng sau người phụ nữ thành đạt là một khoảng trống, đôi khi là một vực thẳm...

Không ít phụ nữ đã phải đối diện với nỗi cay đắng vì bị phản bội. Họ đã làm gì để bước qua vực thẳm ấy? Làm sao để tìm được một sợi dây, giải phóng bản thân khỏi áp lực? Mỗi người có thể lựa chọn những cách xử lý khác nhau, vui có, buồn có. Nhưng những trường hợp kịch tính nhất có lẽ thường hay bắt gặp ở các nữ doanh nhân đang đầu tắt mặt tối vì công việc.
Chị Mai Kỳ, một doanh nhân thành đạt trong lĩnh vực truyền thông. Dù đứng đầu một công ty lớn, nhưng con còn trong giai đoạn cần mẹ, đi đâu nếu có thể chị đều mang bé theo để mỗi khi có điều kiện, chị muốn đích thân mình chăm sóc con. Trong mắt mọi người, chị là một phụ nữ Á Đông hoàn hảo, được kính trọng trong xã hội nhưng vẫn vẹn toàn cả vai trò làm vợ, làm mẹ. Danh hiệu ấy đã khiến chị không còn thời gian cho riêng mình nữa: Ăn sáng trên ô tô, bữa trưa không business thì cũng trên bàn làm việc. Để đảm bảo sự riêng tư và thoải mái cho chồng, chị chỉ thuê người giúp việc theo giờ. Việc chăm con mỗi đêm do chị đảm nhiệm.
Một ngày vừa từ nước ngoài trở về sớm hơn dự định, Mai Kỳ bắt gặp cô em kết nghĩa đang ngủ ngon lành trên cánh tay chồng chị.
Sáng mai có một cuộc họp cực kỳ quan trọng mà chị và các cộng sự của mình đã dày công chuẩn bị từ nhiều tháng trước. Đứa con gái bé bỏng sau chuyến bay dài đang lên cơn sốt.
Để cay đắng sang một bên, chị tuần tự giải quyết từng việc một. Việc đầu tiên là làm sao để mình không đột quỵ. Chị bước ra khỏi nhà, tránh phải đối diện, tránh khuấy cái ly nước đang quá đục. Chị gọi điện đến bệnh viện quốc tế, lấy một phòng riêng đầy đủ tiện nghi, rồi làm việc cả đêm trong bệnh viện trong khi con gái đảm bảo được chăm sóc y tế. Chuyện ngoại tình của chồng, tạm thời chưa đụng đến.
Khi em kết nghĩa "tòm tem" với chồng, Bạn trẻ - Cuộc sống, em kết nghĩa,
Không ít phụ nữ đã phải đối diện với nỗi cay đắng vì bị chồng phản bội... (Ảnh minh hoạ)
Hai mươi bốn giờ sau, kết thúc cuộc họp quan trọng và đứa con hết bệnh, chị mới cho phép mình được quyền gục ngã!
Chị tìm một nơi tĩnh lặng để hai tuần sau đưa ra một quyết định quan trọng: ly dị!
Mẹ chồng cay nghiệt: "Nó chỉ hám tiền, lúc nào cũng công việc. Đến chồng tòm tem người khác nó còn đi họp được!".
Bảy năm sau, gặp lại chị trong một event lớn, tôi gần như không nhận ra Mai Kỳ: tóc ngắn kiểu Bob, cặp chân thon, eo chữ V và bộ ngực thiếu nữ ẩn hiện sau làn áo lụa đắt tiền hiệu LV.
Nói về phẫu thuật thẩm mỹ nâng ngực, chị tủm tỉm: "Đúng là một khoản đầu tư thích đáng". Trông chị còn quyến rũ hơn bức hình chụp hồi còn đi học, bởi vẻ nữ tính và mềm mại, thêm nét tự tin của một người thành đạt. Lâu nay, vẻ đẹp nữ tính ấy bị giấu trong bổn phận cùng những lo toan công việc.
Tan tiệc, chị mời tôi về nhà. Uống cafe trong căn phòng khách tràn đầy ánh sáng thiên nhiên, nhìn lại chuyện đã qua, chị tổng kết: "Ai mà không đau hả em? Nếu lúc đó không nghĩ đến nhân viên, đến công sức và tâm huyết của bao nhiêu con người đã đặt niềm tin nơi chị, chắc chắn chị bỏ cuộc. Nhưng chị không được phép hành xử như một kẻ vị kỷ. Ông trời công bằng, không thể nào cho mình nhiều thứ một lúc được. Cái gì để mất thì không nên tiếc".
Nhưng chị cũng tự kiểm: "Lúc đó, chị chỉ có 40kg, áp lực từ bổn phận gia đình và công việc đã vắt kiệt sức chị. Người mình thì như con cò ma, em kia thì trẻ trung tươi mát như thế... Mà đàn ông thì em biết rồi đấy. Ai bảo mình cứ cố gắng làm phụ nữ hoàn hảo? Mà đúng là chị đã đối xử với bản thân mình không tốt. Mình không nâng niu trân trọng bản thân mình, trách chi người ta đối với mình tệ bạc".
Bước qua sợi dây vắt ngang vực thẳm, giờ chuyện khủng khiếp đến mấy cũng là chuyện nhỏ. Chị bảo cuộc đời như game, mỗi level một khó. Sự đổ vỡ cho chị một cơ hội nhìn lại bản thân mình và thêm sức mạnh để đương đầu với những thử thách mới.
Yêu chính mình mới có thể dẫn dắt người khác!

Sao anh nỡ "qua đêm" với người khác?

Sao anh nỡ "qua đêm" với người khác?
Tại sao kết cục của một tình yêu đẹp lại như thế này chứ?

 - Bạn tin rằng mình và anh H đang ngủ với nhau rồi chứ? Anh ấy tuyệt lắm bạn ạ! Có lẽ bạn sẽ không bao giờ biết được điều đó đâu...

Tôi và anh quen nhau qua một người bạn thân của tôi. Ngay trong lần đi chơi chung với nhau, chúng tôi đã bị “cảm” ngay từ cái nhìn đầu tiên. Mặc dù biết rất rõ là “lòng trong như đã…” nhưng tôi không vội vàng bày tỏ tình cảm của mình cho anh hiểu… Vì tôi sợ, mình sẽ mắc phải sai lầm!
Sau một năm thầm yêu và lặng lẽ đi cạnh đời nhau, đúng vào ngày sinh nhật mình, tôi đã nhận lời yêu anh với rất tất cả hi vọng, niềm tin vào hạnh phúc của chúng tôi… Tôi đã mê muội khi được ở bên anh, được anh quan tâm, chăm sóc, vỗ về! Tôi thực sự hài lòng với những gì mình đang có, về tình yêu đẹp đẽ của mình, về sự chân thành và yêu thương anh dành cho tôi!
Vậy mà chỉ năm tháng sau, tôi đã mất tất cả…
Đêm nay, tôi lại ở nhà một mình. Không ngủ được, tôi bật dậy lục tủ lạnh để nhấm nháp một cái gì đó cho đỡ buồn. Đang nhâm nhin ly nước cam thì tôi nhận được tin nhắn của ai đó với nội dung: “Bạn là ai vậy? Mình mong bạn đừng yêu anh H nữa… vì mình biết giữa anh H và bạn chưa  có gì cả! Còn mình thì khác, mình yêu anh H rất nhiều và hai người đã trao cho nhau tất cả. Mình đã ngủ với anh H, giờ mình cũng đang ở cùng anh ấy…”.
Choáng váng! Tôi đánh rơi ly nước cam trong vô thức! Cố trấn tính lại, tôi tự nhủ với lòng mình: “Đó chỉ là trò đùa của ai đó thôi! Sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu!”. Tôi tuyệt đối tin tưởng anh và chưa bao giờ nghĩ anh có thể phản bội mình, dù chỉ là trong tâm tưởng…
Sao anh nỡ "qua đêm" với người khác?, Bạn trẻ - Cuộc sống,
Tôi đã rất hài lòng về tình yêu chân thành của anh dành cho tôi!
Dù vậy, tôi vẫn quyết định gọi điện thoại cho anh! Một lần, hai lần,… Tôi cũng không thể nhớ mình đã điện thoại cho anh biết bao lần nữa, chỉ nhớ những tiếng “tút, tút…” dài dằng dặc như thiêu đốt cả tim gan… “Tại sao anh lại không nghe điện thoại? Chẳng lẽ anh mệt? Hay anh cho bạn mượn điện thoại?”… Rất nhiều lý do được tôi đưa ra để an ủi bản thân và tự trấn an mình!
Lại có tin nhắn, phải chăng là anh? Tôi vội vàng mở máy ra đọc… tôi không cầm được những giọt nước mắt cứ tuôn ra trên khóe mắt, tôi không giữ được bình tĩnh khi đọc từng chữ, từng câu của cái tin nhắn ấy “Bạn đừng điện thoại cho anh ấy nữa! Anh H mệt quá nên ngủ rồi! Mình đang cầm điện thoại của anh ấy. Mình không biết mình sẽ có bầu không nữa… Nếu có, mình và anh H sẽ cưới nhau luôn! Mình mong bạn hiểu, thông cảm và đừng yêu anh ấy nữa. Mình rất hiểu anh H, còn bạn thì chưa…”.
Tôi vẫn không tin, không thể nào tin nổi anh lại phản bội tôi, phản bội tình yêu của chúng tôi! Tôi điện thoại cho anh một lần nữa và thật ngỡ ngàng khi bên kia vọng sang giọng của một người con gái: “A lô! Bạn tin rằng mình và anh H đang ngủ với nhau rồi chứ? Anh ấy tuyệt lắm bạn ạ! Có lẽ bạn sẽ không bao giờ biết được điều đó đâu!”.
Sao anh nỡ "qua đêm" với người khác?, Bạn trẻ - Cuộc sống,
Anh ấy tuyệt lắm bạn ạ! (Ảnh minh họa)
Tôi như một kẻ mất trí, một kẻ điên dại… Trái tim tôi đau nhói, quặn thắt… mắt mờ, tay run, tôi không thể làm chủ được bản thân mình lúc này nữa! Tôi ném chiếc điện thoại tôi đã từng nâng niu, trân trọng, từng chờ những tin nhắn và cuộc điện thoại của anh, ném tất cả những gì mà tôi có thể ném được lúc đó. Tôi gục ngã trên sàn nhà lạnh lẽo! Tôi đã mất tất cả, mất anh, mất tình yêu mà tôi đã luôn vui đắp, nâng niu… Tôi đã làm gì sai để phải nhận kết cục đau buồn như vậy? Có lẽ, tôi không bao giờ gượng dậy được nữa… tôi như một kẻ đang hấp hối những hơi thở cuối cùng…
Tôi yêu anh bằng tất cả những gì mình có! Luôn cố gắng để được thất anh vui, được thấy anh cười… Tôi đã nghĩ mình là người may mắn khi có anh… Vậy mà…!
Tôi không biết nên làm thế nào đây giờ cả? Tại sao kết cục của một tình yêu đẹp lại như thế này chứ? Hãy giúp tôi với! Hãy cho tôi biết phải làm sao để tôi có thể vượt qua được giai đoạn khó khăn này nhé!

Em là riêng của mình tôi thôi!

Em là riêng của mình tôi thôi!
Chúng tôi đã có những phút giây thật đẹp khi bên nhau.(Ảnh minh hoạ)

 - Trái tim tôi như bị bóp nghẹt rồi vỡ nát ra khi nghe thấy những tiếng rên rỉ pha lẫn tiếng thở hồng hộc đầy nhục dục trong căn phòng quen thuộc của hai đứa.

Quá khứ…
Trong một lần lên thư viện lấy tài liệu về ôn thi, tôi đã trông thấy em. Người con gái có đôi mắt huyền diệu, trong vắt khiến tôi có cảm giác như soi được bóng mình trong đó khiến tôi quên bẵng mình đang ở đâu. Đến cả khi hai đứa yêu nhau rồi, nhiều khi tôi vẫn ngỡ ngàng thảng thốt vì biết mình có em.
Tôi trân trọng em tuyệt đối. Em như nữ hoàng ngự trị trong trái tim tôi vậy, dù không biết đã bao lần những khi hai đứa bên nhau rồi những nồng nàn, ve vuốt…tôi vẫn cố kìm hãm bản thân mình, cắn chặt môi đến toé máu để át đi ham muốn có được em trọn vẹn. Những lúc như thế, tôi cảm nhận được trong em như có một điều gì đó hụt hẫng. Phải chăng em cũng đầy đam mê, ham muốn như tôi? Tôi sợ dù lúc này em có đầy khát khao nhưng khi mọi chuyện xảy ra em sẽ khinh thường  tôi và sẽ xa tôi mãi mãi.
Em là riêng của mình tôi thôi!, Bạn trẻ - Cuộc sống,
Tôi đã phải cố gắng biết bao khi kìm nén ham muốn của mình...(Ảnh minh hoạ)
Sinh viên năm đầu, dù rất muốn đi làm thêm nhưng ba mẹ không đồng ý sợ tôi ham kiếm tiền mà quên việc học nên tôi cũng khá nhiều thời gian rảnh. Thường mỗi sáng học xong, tôi và em cùng đi xe bus về nhà em. Em nấu cơm, ăn xong hai đứa trêu đùa chán chê rồi ôm nhau lăn ra ngủ nếu không đi chơi đâu thì khoảng 3, 4h chiều tôi mới bắt xe bus về kí túc xá. Và cũng chỉ có thế mà thôi, tình yêu của chúng tôi tưởng sẽ mãi trôi trong êm đêm như thế.

… hiện tại.
“Em hơi mệt nên sáng mai không đi học anh à. Em nhớ anh nhiều...” Đêm qua, tôi đã nhận được tin nhắn của em như thế. Sáng đọc tin nhắn của em làm tôi lo quá, không biết em có bị làm sao không nhỉ? Từ hồi yêu em đến giờ, đây là lần đầu tiên tôi thấy em nghỉ học, những ngày trước dù mệt em vẫn cố đi học dù tôi có năn nỉ gãy lưỡi! Vậy mà sáng nay em lại nghỉ, chắc em phải mệt lắm mới không nghỉ được. Chắc lúc này em muốn có tôi ở bên em lắm. Nghĩ thế nên ngồi trong giảng đường tôi cứ nhấp nha nhấp nhổm, học được hai tiết đã nhờ thằng bạn ngồi cạnh điểm danh hộ hai tiết cuối rồi trốn học bắt xe ôm về phòng trọ của em.
Phòng trọ của em nằm trong một ngõ nhỏ tận dưới Phùng Khoang, dãy trọ phần lớn là sinh viên nên tầm này không có ai ở nhà cả. Nhỡ em có chuyện gì mà không có ai để nhờ thì sao? Nghĩ thế nên vừa xuống xe bus tôi vội vã chạy vào phòng trọ. Đúng là cả dãy trọ im lìm không có một ai cả, nhưng tôi thấy gì nhỉ? Tôi đã thấy một đôi giày đen trước cửa phòng đang đóng chặt của em! Hay là bố em lên thăm nhỉ? Đoán vậy nên tôi không vội vã đẩy cửa phòng bước vào mà khẽ nhẹ bước tới cửa phòng, đang định gõ cửa thì tôi nghe thấy những âm thanh, mà chính xác là tiếng rên rỉ của con gái rồi cả tiếng thở hồng hộc của một người đàn ông nữa. Run lên vì giận dữ với đau đớn, tôi điên cuồng đạp cửa phòng em! Nhưng cửa vẫn đóng chặt, chỉ những tiếng kêu, tiếng thở ghê tởm kia im bặt và không một âm thanh nào nữa. “Anh đây! Tại sao lại vậy? Tại sao lại vậy hả em?” tôi nói mà như gào lên. Em vẫn không mở cửa, đáp lại lời tôi chỉ là những âm thanh sột soạt của quần áo. Tôi lấy cả hai tay bịt tai lại rồi mà tiếng sột soạt đó vẫn lọt vào tai, xoáy sâu rồi bóp chặt lấy trái tim như đang vỡ nát…
Em là riêng của mình tôi thôi!, Bạn trẻ - Cuộc sống,
...vậy mà tại sao em nỡ phụ bạc tôi? (Ảnh minh hoạ)
Tôi thả người ngồi xuống bậc cửa phòng em, ôm lấy mặt KHÓC! Đây là người mà tôi yêu đây sao? Tôi không muốn trông thấy gương mặt xinh đẹp, đôi mắt ngây thơ kia nữa…chạy! chạy bằng tất cả sức lực trong mình để không phải nhớ lại những gì mình vừa nghe thấy. Tất cả những ngọt ngào bao lâu nay chỉ là dối lừa tôi sao em?

Ngày hôm nay!
Kẻ xấu xa đó vẫn không đi học! Làm sao kẻ đó dám đi học để đối diện với tôi ở trường học nữa cơ chứ. Tôi sẽ cứng cỏi, sẽ mạnh mẽ và không bao giờ vì một kẻ xấu xa như vậy mà suy sụp cả…nghĩ vậy nên dù người con gái đáng khinh đó ngày nào cũng gọi liên tục tôi cũng không thèm nghe máy.
Một tuần nữa lại trôi qua, đêm nào những tiếng rên rỉ đó cũng ám ảnh tôi trong giấc mộng. Đêm nay có lẽ cũng vậy sao? - Tôi cười chua chát. Bỗng tiếng chuông điện thoại vang lên, “Alô! Hùng hả. Chuyện gì đấy mày?”, “Mày biết chuyện gì chưa? My mất rồi!”…chiếc điện thoại trong tay tôi rơi xuống đất vỡ tan!
Hùng là bạn cùng quê với em và học cũng chơi khá thân với tôi nữa. Chuyện gì đã xảy ra vậy nhỉ? Phòng trọ của Hùng cũng gần đây! Tôi liền vội vã chạy sang…
Hối hận muộn màng...
Nghe xong những lời Hùng kể, tôi gào lên rồi gục xuống và chỉ hy vọng sẽ ngã xuống vĩnh viễn để không bao giờ phải tỉnh lại để hối hận với đớn đau.
Hoá ra em không hề phản bội tôi. Em không phải là kẻ phụ bạc! Cái đêm mà tôi nhận được tin nhắn của em cũng chính là đêm mà em đã phải đi cấp cứu vì bệnh tim tái phát. Chị bạn cùng dãy trọ đã sang ngủ trông nhà cho em…Rồi những ngày sau đó,  khi nằm trong viện em không đủ sức để mà nhắn tin cho tôi nữa chỉ biết nhờ mẹ bấm hộ số điện thoại của tôi để gọi. Đến cả buổi sáng trước ca phẫu thuật, em cũng đã nhờ mẹ gọi cho tôi vậy mà…
Tôi nhắm mắt lại! Hối hận và đau đớn cứ giằng xé tâm trí. Tôi bước ra khỏi phòng trọ của Hùng, thất thểu ra về! Con đường đêm dài hun hút, lạnh căm, bước chân tôi cứ liêu xiêu vô định với miên man những đau đớn, tuyệt vọng. Bỗng một luồng ánh sáng loá lên trước mắt tôi…rồi tiếng phanh rít lên ghê rợn. Mọi thứ quanh tôi như tối sầm lại, tôi không cảm nhận, không nhìn thấy gì cả như mình đã bị ngắt ra khỏi cuộc sống. Chợt tôi nghe thấy tiếng gọi quen thuộc của em.
Em là riêng của mình tôi thôi!, Bạn trẻ - Cuộc sống,
Có lẽ lúc này đây em sẽ thứ tha và chúng tôi sẽ vĩnh viễn bên nhau. (Ảnh minh hoạ)
Tôi thấy mình lơ lửng giữa một quầng sáng chói loá và EM đang đứng đợi tôi phía xa xa. Em huyền diệu của tôi đứng mỉm cười và đang vẫy gọi tôi kìa!
…”Alô! Chào anh cảnh sát. Tôi vừa chứng kiến một vụ tai nạn nghiêm trọng trên đường Nguyễn Trãi. Có lẽ nạn nhân đã tắt thở, còn lái xe vẫn ngồi đây. Vâng! Địa chỉ cụ thể là… các anh đến luôn nhé!”